Có thể thấy
rõ, hiển nhiên, lũ voi có đủ khả năng để dứt đứt dây, chạy đi bất cứ
lúc nào. Nhưng không hiểu vì sao, lũ voi vẫn chưa làm vậy.
Người đàn ông trông thấy người quản tượng đứng gần đó.
Ông hỏi anh ta tại sao lũ voi cứ đứng yên vậy mà không hề có vẻ muốn
tháo chạy. “Ồ”, người quản tượng đáp, “khi chúng còn nhỏ, chúng bé hơn
thế này rất nhiều, chúng tôi vẫn dùng loại dây thừng cỡ đó để buộc chúng
lại. Ở độ tuổi đó, dây như vậy là đủ giữ chúng rồi. Nhưng khi đã lớn
hơn, chúng vẫn tin mình không thể dứt nổi những sợi dây thừng này. Chúng
cho rằng, sợi dây thừng ngày xưa vẫn có thể giữ chúng được, thế là
chẳng bao giờ chúng có ý nghĩ dứt bỏ dây và chạy đi”.
Người đàn ông vô cùng
kinh ngạc. Những con thú đó hoàn toàn có khả năng chạy thoát khỏi sợi
dây ràng buộc chúng, nhưng chỉ vì không tin mình có thể, nên chúng vẫn
cứ chấp nhận một thực tiễn như đang có.
Cũng giống như những
con voi đó, có biết bao người trong chúng ta, đã đi qua cuộc đời với ý
nghĩ, chúng ta không thể làm được gì đó, đơn giản chỉ vì, ta đã từng
thất bại một lần?
Thất bại chỉ là một phần trong quá trình học hỏi. Đừng bao giờ đầu hàng trước những khó khăn của cuộc sống. |